Phỏng theo tiểu thuyết Trường Tương Tư của các tác giả Đồng Hoa (Trung Quốc), bộ phim Trường Tương Tư (Lost You Forever) chiếu trên Netflix từ năm 2022 đến 2023, chia làm 2 phần, tóm trong 62 tập. Phim này dù bạn có thích thể loại huyễn hoặc hay không vẫn nên xem, vì yếu tố thần tiên, phép thuật thật ra chỉ làm nền cho tuyến tình cảm và tranh đấu trong phim. NÊN xem, nếu bạn muốn biết về muôn hình vạn trạng hai chữ “tình yêu”.

Hoặc muốn xem một bộ phim mả cả nhiều năm về sau, chỉ cần nghe một cái tên, hoặc một câu từ, thì sẽ nhớ đến phim, nhớ nhân vật và cả cảm giác đau nhói khi xem.
Người ta nói Đồng Hoa viết tình yêu rất thực tế. Trong thế giới của bà, yêu chưa chắc đã được ở bên nhau. Yêu nhiều chưa chắc đã có kết cục đẹp. Có những người càng yêu lại càng phải lùi về phía sau. Mà đau lòng nhất là, ai cũng hiểu điều đó, nhưng vẫn không thể ngừng yêu. Nên tiểu thuyết Đồng Hoa không làm người ta mĩm cười vui vẻ, mà day dứt khôn nguôi. Mời bạn cùng điểm qua những câu thoại khó quên trong Trường Tương Tư:
Trước đó, lướt qua một chút về tuyến nhân vật trong phim:
- Tiểu Yêu (tên lúc lưu lạc dương gian là Văn Tiểu Lục) (do Dương Tử đóng): Nữ chính, con gái của “đại ma đầu” Xi Vưu và nữ đại tướng quân Tây Lăng Hằng. Thuở nhỏ bị đưa ra khỏi gia đình sau cái chết của mẹ, bị nhiều phe phái có thù với Xi Vưu truy đuổi, bị mất gương mặt và hồ ly 9 đuôi giam cầm và hành hạ tàn nhẫn để lấy máu trong suốt 30 năm.
Sau khi thoát ra khỏi lồng hồ ly, Tiểu Yêu lưu lạc nhân gian, chọn sống ẩn dật dưới thân phận thầy thuốc Văn Tiểu Lục. Về sau trở lại thân phận vương cơ cao quý, hỗ trợ biểu ca là Thương Huyền giành lại ngôi vương. Cuối cùng tiếp tục trải qua sóng gió cung điện, trải qua nhiều tranh đấu chiến trường, có được có mất và rồi chọn từ bỏ tất cả, nắm tay người mình yêu chu du khăp chốn sống đời đạm bạc.
- Thương Huyền (Trương Vãn Ý): Biểu ca của Tiểu Yêu, ôm chí lớn thống nhất thiên hạ. Vì quyền lực, chàng gạt bỏ tình cảm cá nhân, cuối cùng đạt được ngôi cao nhưng mất đi người mình yêu nhất (chính là Tiểu Yêu).
- Đồ Sơn Cảnh/Thập Thất (Đặng Vi): Thanh khâu công tử thông minh, hiền hậu, hết lòng yêu thương và bảo vệ Tiểu Yêu. Chàng là chốn bình yên, lựa chọn cuối cùng của Tiểu Yêu.
- Tương Liễu (Đàn Kiện Thứ): Cửu mệnh tương liễu, tướng quân quân đội Thần Nông, lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng dịu dàng, thầm lặng hy sinh tất cả vì Tiểu Yêu. Đây là nhân vật nam phụ mang màu sắc bi kịch sâu sắc.

(Từ trái qua: Tương Liễu, Thương Huyền, Tiểu Yêu, Đồ Sơn Cảnh)
Bốn nhân vật chính này, dùng các nhân vật thứ mạnh mẽ, cá tính, đã tạo nên một Trường Tương Tư với những câu nói day dứt lòng:
“Tiểu Yêu, từ nay về sau, ta không cần phải bảo vệ nàng nữa.” (Tương Liễu)
Đây là câu nói khiến nhiều người đau lòng nhất trong toàn bộ Trường Tương Tư.

Đặt tên Trường Tương Tư cho bộ truyện, Đồng Hoa như đã ngầm báo trước định mệnh của các nhân vật chính.
- Trường tương tư của Thương Huyền là Tiểu Yêu
- Trường tương tư của Tương Liệu cũng là Tiểu Yêu
- Trường tương tư của Cảnh là Tiểu Yêu
- Và trường tương tư của Tiểu Yêu chính là Tương Liễu
Tương Liễu yêu Tiểu Yêu theo cách gần như chưa từng đòi hỏi nàng phải đáp lại điều gì. Hắn dạy nàng bắn cung để nàng có khả năng tự bảo vệ mình. Hắn để lại cho nàng đường lui, để nàng sau này không còn phải lang thang vô định nữa. Hắn âm thầm chuẩn bị tất cả, rồi một mình biến mất khỏi cuộc đời nàng.
Điều đau lòng nhất là hắn chưa từng nói “ta yêu nàng”.
Nhưng tất cả những gì hắn làm đều là yêu.
Tương Liễu và Tiểu Yêu là hai linh hồn đồng điệu, họ gọi nhau là “tri kỷ”, chưa từng một lần nói thẳng về tình yêu, chỉ là càng ở cạnh nhau càng được sống là chính mình. Có lẽ vì vậy mà tình yêu của họ khiến người ta day dứt đến thế.

Hỏi Tương Liễu có yêu Tiểu Yêu không? Tôi cho là có.
Hỏi Tiểu Yêu có yêu Tương Liễu không? Tôi lại cho là có.
Không thì sao có chuyện Liễu hút máu Yêu mà không nỡ giết, Yêu hạ độc Liễu hết lần này đến lần khác mà hắn vẫn cười, rồi cả hai còn cười nguyện ý cùng nhau dạo chơi thủy cảnh. Tiểu Yêu trong những ngày tháng khó khăn nhất thì tâm trí chỉ toàn về Liễu, nguyện gom hết ý tứ và nguyên liệu tốt nhất trần gian để đúc ra Quả cầu lưu ly trong có hình nữ nhân ngư đưa tay về như tỏ ý với nam nhân ngư, khung cảnh mà hai người đã từng nhìn thấy dưới đáy biển. Rồi Liễu vì lý do gì mà cứu sống Tiểu Yêu qua kiếp nạn nguy hiểm nhất của nàng, cho nàng hết tất cả những gì an lành, tốt đẹp nhất, nguyện cứu cả Cảnh, vừa là tình địch vừa là người duy nhất mà hắn biết có thể mang lại sự gần gũi yên bình cho Tiểu Yêu.
Nhưng kết cục Liễu vì tình đồng minh, tình đồng đội và nghĩa tình mà bỏ mạng sa trường. Tiểu Yêu nghe tin không màng ăn uống khóc suốt 3 ngày đêm. Yêu mà kìm nén không đến được với nhau, vì…
“Ta sợ một ngày nào đó, ngươi sẽ đi vào giấc mơ của ta. Ngươi vốn là người không hợp để đi vào giấc mơ của nữ tử” (Tiểu Yêu)…
Tương Liệu nghe xong cười cay đắng “Không ai hiểu ta như cô”.
Không thể yêu không chỉ vì lập trường khác biệt. Còn vì họ quá hiểu nhau.
Hiểu đến mức biết rõ đối phương sẽ không thể từ bỏ những thứ mình cần bảo vệ.
![]()
“Có thể tự bảo vệ mình, có người để dựa vào, có chỗ để về. Ta mong nàng được trọn kiếp bình an.” (TƯƠNG LIỄU)
Trước ngày ra trận cuối cùng, Liễu đã khắc những dòng này lên quả cầu pha lê Tiểu Yêu tặng, rồi hóa chú nén sâu quả cầu vào trong con búp bê gỗ mặt mập, đưa nó cho A Niệm (em gái, không cùng cha không cùng mẹ của Tiểu Yêu). Dù cầm nó trên tay, mang nó đi khắp thế gian, Tiểu Yêu mãi mãi vẫn không biết bên trong con búp bê có giù và tâm tình nàng đang mang theo bên mình chính là tình yêu một đời của Tương Liễu. Tiểu Yêu đau khổ vì Liễu thoắt ẩn thoắt hiện, mãi mãi không thể nắm bắt được, vì tình cảm dành cho Tương Liễu vừa đáng quý vừa đáng sợ, vì biết hắn không thể trọn đời bên cô. Nhưng Tiểu Yêu mãi mãi không biết được tình cảm Liễu dành cho mình sâu sắc, đau đớn tới nhường nào.
Chỉ bởi Liễu, con quái vật 9 đầu sống ngàn năm, đã đủ trưởng thành để hiểu, tình yêu đau lòng nhất không phải là chiếm hữu.
Mà là buông tay.
Tương Liễu từ đầu đến cuối đều rất tỉnh táo. Hắn biết mình là ai, biết con đường mình chọn sẽ dẫn đến đâu, cũng biết giữa hắn và Tiểu Yêu sẽ không thể có kết thúc tốt đẹp.
Nhưng hắn vẫn không thể ngừng quan tâm nàng.
Khi khắc bốn dòng lên cầu pha lê, hắn muốn cho nàng chưa bao giờ là tình yêu đơn thuần.
Mà là cảm giác an toàn.
Một người từng cô độc quá lâu sẽ hiểu, trên đời này có người mong mình được bình an đã là chuyện rất hiếm hoi rồi.
“Ta không sợ chết. Ta chỉ sợ không có ai nhớ đến mình.” (TIỂU YÊU)
Tiểu Yêu là kiểu nữ chính càng đọc càng thấy thương.
Nàng lưu lạc quá lâu nên dần quen với việc một mình chịu đựng mọi thứ. Nàng luôn tỏ ra bất cần, nhưng thật ra trong lòng lại rất sợ bị bỏ rơi. Câu nói này quá thật.
Con người đôi khi không sợ cô độc.
Chỉ sợ mình sống trong lòng người khác quá nhạt nhòa. Sợ đến một ngày biến mất rồi cũng chẳng ai nhớ tới.
Lướt qua vài đầu sách trước đó, tôi cho rằng Đồng Hoa rất giỏi viết những nhân vật mang cảm giác lưu lạc. Vậy mà cuối cùng lại không khắc nghiệt, không chọn ganh đua hay hận thù. Họ luôn cười rất nhẹ, rất bình thản, nhưng sâu bên trong lại là cảm giác không thuộc về nơi nào cả. Và có lẽ rất nhiều người trưởng thành ngoài đời cũng như vậy.
“Chỉ cần nàng quay đầu, ta vẫn luôn ở đó.” (ĐỒ SƠN CẢNH)
Nếu Tương Liễu là nỗi đau khắc cốt ghi tâm thì Đồ Sơn Cảnh lại giống một giấc mộng rất dịu dàng.
Anh yêu Tiểu Yêu bằng tất cả sự kiên nhẫn của mình.Không ép buộc. Không kiểm soát. Không bắt nàng phải thay đổi vì mình. Chỉ nguyện ở bên, đồng hành, sớm tối có nhau.
Rất nhiều người nói tình yêu của Đồ Sơn Cảnh quá mềm yếu. Nhưng thật ra kiểu người luôn âm thầm đứng sau chờ đợi mới là kiểu người khó gặp nhất ngoài đời.
Bởi người trưởng thành thường rất dễ mệt. Không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để ở lại bên một người đầy tổn thương.
Càng hiếm hơn với người cũng đã từng trải qua tra tấn, hiếp đáp, bức hại trong rất nhiều năm như Cảnh.
![]()
Nếu Tương Liễu là nỗi đau âm thầm, Đồ Sơn Cảnh là sự dịu dàng khiến người ta muốn được chở che, thì Thương Huyền lại là kiểu nhân vật khiến người xem day dứt rất lâu sau khi phim kết thúc.
Bởi hắn yêu Tiểu Yêu quá nhiều. Nhưng cũng tham vọng quá nhiều.
Cả đời này, người ta muốn giữ nhất chỉ có một mình muội… Tổ phụ có hỏi ta rằng, nếu chỉ có hai con đường để chọn, một là muội, hai là vương vị, ta sẽ chọn cái nào… ta không trả lời được, nhưng giờ ta đã hiểu ra…” (THƯƠNG HUYỀN)
Trong Trường Tương Tư, Thương Huyền có lẽ là người hiểu rõ nhất cảm giác mất đi một người quan trọng là như thế nào. Từ nhỏ hắn đã mất cha mẹ, sống trong cảnh bị chèn ép, phải cúi đầu nhẫn nhịn để tồn tại. Tiểu Yêu là ánh sáng duy nhất trong tuổi thơ của hắn. Thế nhưng càng lớn lên, hắn càng hiểu rằng nếu muốn bảo vệ người mình yêu, hắn phải có quyền lực. Và rồi đến cuối cùng, hắn có được thiên hạ nhưng lại mất Tiểu Yêu.
Từng lời của Thương Huyền đều mang cảm giác cô độc và bất lực cùng cực. Nhưng trớ trêu nhất của Thương Huyền là hắn càng muốn bảo vệ Tiểu Yêu, lại càng đẩy nàng ra xa.
“Nếu ngay cả ta cũng không thể bảo vệ muội, thì còn ai có thể?” (Thương Huyền)
Thương Huyền yêu Tiểu Yêu theo cách rất cực đoan. Hắn muốn nàng ở cạnh mình mãi mãi. Muốn nàng là người thân cận nhất. Muốn nàng chỉ có thể dựa vào hắn. Và muốn bản thân chỉ tin tưởng và dựa mãi vào Tiểu Yêu. Nhưng vấn đề là, tình yêu càng muốn kiểm soát càng dễ khiến người khác ngột ngạt. Có lẽ đây cũng là lý do Tiểu Yêu cuối cùng không thể chọn hắn.
Bởi nàng từng lưu lạc quá lâu nên điều nàng cần nhất không phải quyền lực hay bảo vệ. Mà là cảm giác được ưu tiên tuyệt đối. Trong khi đó, với Thương Huyền, trên vai hắn luôn còn thiên hạ. Và người có thiên hạ trong lòng thường rất khó chỉ thuộc về một người.
“Ta thích muội, yêu muội, có gì sai? ta muốn muội bên ta cả đời, có gì sai?… Ta đã sai khi vì vương vị mà đẩy muội đến gần nam nhân khác, ta đã sai khi không chọn muội như lựa chọn đầu tiên”… (Thương Huyền)
Đây có lẽ là bi kịch lớn nhất của Thương Huyền. Hắn chưa từng thật sự có quyền lựa chọn. Và cả khi có thể lựa chọn, Tiểu Yêu chưa bao giờ là vị tri đầu tiên.
Từ khi còn nhỏ, hắn đã bị ném vào vòng xoáy tranh quyền đoạt vị. Hắn hiểu nếu mình yếu đuối, không chỉ bản thân mà cả Tiểu Yêu cũng sẽ bị chà đạp. Nên hắn buộc phải trở thành người lạnh lùng hơn. Tàn nhẫn hơn. Giỏi tính toán hơn. Có người nói Thương Huyền không đủ yêu Tiểu Yêu. Nhưng thật ra hắn yêu quá sâu. Chỉ là kiểu yêu của hắn luôn đi kèm tham vọng và trách nhiệm. Đây là kiểu người có nhiều, và rất thực tế ngoài đời.
Điều đau lòng nhất ở Thương Huyền là hắn đã mất quá nhiều thứ từ rất sớm. Nên khi gặp lại Tiểu Yêu, hắn gần như xem nàng là nơi duy nhất để quay về. Nhưng tình yêu càng đặt quá nhiều kỳ vọng lại càng dễ trở thành chấp niệm. Thương Huyền luôn muốn giữ Tiểu Yêu bên cạnh. Nhưng hắn lại không thể cho nàng thứ nàng cần nhất.
Tiểu Yêu từng nói rằng nàng chỉ muốn một người bất kể thế nào cũng luôn chọn nàng đầu tiên. Mà điều đó, Thương Huyền mãi mãi không làm được. Bởi hắn là đế vương. Một đế vương có thể yêu một người rất sâu. Nhưng không thể vì một người mà từ bỏ cả thiên hạ.

Yêu mà không thể có được nhau, đó mới là trường tương tư, cảnh giới cao nhất trong đau khổ tình yêu. Tương tư vốn đã buồn. Nhưng “trường tương tư” lại là nỗi nhớ kéo dài cả đời. Là biết sẽ không thể ở cạnh nhau nhưng vẫn nhớ. Là biết người kia đã đi rất xa rồi nhưng lòng vẫn không buông xuống được.
Kỳ lạ là cả như vậy, mà sau khi đọc hoặc xem Trường Tương Tư, ta lại không thấy quá đau lòng, chỉ thấy tiếc.
Tiếc cho những người rõ ràng rất yêu nhau nhưng cuối cùng vẫn bỏ lỡ nhau. Tiếc cho một Tương Liễu đến cuối cùng vẫn chọn dùng cách đau nhất để bảo vệ người mình yêu. Tiếc cho Tiểu Yêu, bởi có lẽ cả đời sau này nàng vẫn sẽ nhớ về một người từng đưa nàng ngắm biển dưới ánh trăng. Tiếc cho một Thương Huyền, muốn có địa vị để bảo vệ người mình yêu, nhưng sau khi có ngai vàng lại đánh mất người mình muốn bảo vệ nhất.
Có người nói Trường Tương Tư là câu chuyện về tình yêu bi lụy đa sầu. Nhưng thật ra, nó còn là câu chuyện về sự cô độc của người trưởng thành. Ai trong truyện cũng mang tổn thương riêng, cũng có những thứ không thể từ bỏ hoặc những lập trường mà dù có chết cũng không thể không làm theo. Nhưng cuối cùng, tất cả đều phải học cách chấp nhận rằng trên đời này, có những người chỉ có thể gặp đúng một lần trong đời, rồi nhớ rất lâu.
Gửi các bạn câu này:
Tôi mong các bạn và chính tôi một đời vui vẻ, an lạc vô ưu.



